Những người
phi lý muốn
thay đổi hệ thống, họ tìm kiếm lợi nhuận từ những công việc tưởng chừng khó có
thể tạo ra lợi nhuận, họ bỏ qua những dấu hiệu thông thường, họ cố gắng đo đếm
những thứ không đo đếm được… họ hành động vì cộng đồng.
Xét theo định nghĩa này, một
số doanh nhân hàng đầu hiện nay rõ ràng là những người phi lý, thậm chí một vài
người có thể bị coi là điên rồ. Tuy vậy, trong cuốn Sức mạnh của những người
phi lý, John Elkington và Pamela Hartigan lập luận rằng tương lai của chúng
ta, tất cả chúng ta, lại có thể do chính những con người này quyết định.
Vì họ là những bộ óc tư duy
theo hướng tôi-có-thể, họ thất vọng với những người mang suy nghĩ đừng-làm,
không-thể-làm và sẽ-không-làm mà họ hay thấy mình đang phải đương đầu. Kỳ vọng
của họ thường bị mọi người nhìn nhận không công bằng. Điều khác biệt ở đây là
tham vọng của những doanh nhân này không phải cho bản thân họ mà vì một mục
tiêu to lớn hơn nhiều, đó là vì xã hội, họ hướng đến những con người đang cần
sự giúp đỡ, họ lập trường học, bệnh viện cho người dân nghèo... Rất nhiều người
như họ đang tiên phong, góp phần vào việc định hình các thị trường của tương
lai, nơi mà đa số chúng ta thường chỉ thấy đầy rẫy những rắc rối và rủi ro.
Và một trong những tấm gương
xuất sắc nhất thế giới về phẩm chất kinh doanh là những doanh nhân xã hội,
người tạo nên các giá trị đa chiều, cả kinh tế, xã hội, và môi trường. Hãy nghĩ
tới phong trào Vành đai Xanh phía Đông châu Phi của bà Vwangari Maathai, người
nhận giải Nobel Hòa bình năm 2004. Bà có một kế hoạch đầy tham vọng là trồng
được 15 triệu cây xanh. Ngay cả nhà cung cấp cây giống cho bà cũng chưa từng
tin rằng bà nghiêm túc, họ thậm chí còn không có khả năng đảm bảo số lượng cây
mà họ đã hứa với bà khi công việc bắt đầu. Giờ đây với 30 triệu cây đã trồng,
Maathai và đồng nghiệp của bà tuyên bố về kế hoạch trồng một tỉ cây xanh, vượt
xa những nỗ lực ban đầu của họ ở Kenya. Như vị Tổng thống (độc tài) của Kenya
khi đó là Daniel Arap Moi đã từng có lúc tự hỏi, có bao giờ người phụ nữ này
dừng lại?"
Một ví dụ hoàn hảo khác về
sự phi lý là Bunker Roy – nhân vật hàng đầu trong khu vực hoạt động xã hội ở Ấn
Độ với tổ chức Barefoot College. Ý tưởng của tổ chức là những chương trình phát
triển không cần các chuyên gia đến từ đô thị bởi những người như họ đã sẵn có ở
trong chính các ngôi làng, và sự thông thái, vốn hiểu biết truyền thống và
những kĩ năng hết sức thực tế của người dân như họ thì lại chưa được nhìn nhận,
huy động hay sử dụng – trên thực tế, những người dân như vậy nhìn chung gặp
phải nhiều bất lợi bởi họ không có trong tay bằng cấp chính quy. Tổ chức đã giúp
nhiều người dân thất học hay chỉ có trình độ học vấn thấp và rất nghèo khó ở
các vùng nông thôn được học tập cách làm chủ những công nghệ được thiết kế nhằm
đáp ứng các nhu cầu cơ bản mà không cần phụ thuộc vào những chuyên gia được đào
tạo sách vở từ bên ngoài. Barefoot College bắt đầu tạo đòn bẩy cho các kĩ năng
và năng lực của người dân địa phương. Theo Roy thì đây là cách tiếp cận “chân
đất” với sự phát triển…
Theo Thaihabooks