Với những bạn chịu đựng khổ cực và vượt qua
thử thách như một nhà tu khổ hạnh như BS Ninh, tôi thật kính
phục và tôi không khuyên các bạn khác bắt chước vì sức chịu đựng
của mỗi người trong mỗi hoàn cảnh khác nhau. Tôi chỉ khuyên
chúng ta không nên chế nhạo và cho là ảo tưởng vì trong cuộc
sống luôn có những cái
vượt ngoài tầm mức bình thường. Và đối với những vị lãnh đạo
cũng đừng lấy đó làm định mức để bắt đại đa số người khác học
tập. Nhiệm vụ của những nhà lãnh đạo là phải làm sao
HOẠCH ĐỊNH MỘT CHÍNH SÁCH SAO
CHO MỌI NGƯỜI TRUNG BÌNH CÓ THỂ THỰC HIỆN ĐƯỢC CHỨ KHÔNG PHẢI
CHỈ DÀNH CHO CÁC SIÊU NHÂN. Nếu chương trình toán VN lập
ra chỉ dành cho những người như Ngô Bảo Châu học thì thử hỏi VN
có mấy người theo được?
Với những bạn ở ngoài ngành Y hoặc mới học
ngành Y thì không nên thất vọng mà nên có cái nhìn nghiêm túc.
Các bạn đang học nên xác định
lại ý nghĩa của con đường mình đi. Các bạn học Y để làm
giàu thì các bạn sẽ không bao giờ trở thành một THÀY THUỐC GIỎI
VÀ TỐT được. Không có lòng yêu người và yêu nghề các bạn sẽ trở
thành những CON QUỶ MẶC ÁO TRẮNG, bôi xấu lương tâm mình và
ngành Y. Nếu bạn xác định được con đường mình đã chọn thì hãy
thẳng tiến, chấp nhận mọi khó khăn, giống như một chiến sĩ ra
trận chấp nhận mọi mất mát, hi sinh cho lý tưởng của mình. Có
khi chúng ta phải yêu cầu gia đình, người yêu… phải cùng chấp
nhận cho chúng ta đi trên con đường đó. Chính vì sự tha hóa bản
thân theo đồng tiền đó mà người nào còn giữ lại bản chất tốt đẹp
mới thật đáng quý, những người thân chúng ta nên thông cảm và
đừng tạo thêm áp lực lên ta. Rất khó khăn phải không, nhưng
chúng ta cũng phải cùng lúc hết sức đấu tranh đòi hỏi xã hội
phải trả lại chúng ta CÁI MÀ
CHÚNG TA ĐÁNG LẼ PHẢI CÓ giống như các nước khác,
đừng để bị mãi mãi bị đối xử bất công.
Với những bạn có lúc sa ngã vì khó khăn
kinh tế, hãy chỗi dậy và vượt qua chính mình.
Lúc nào cũng có thể LÀM LẠI CUỘC ĐỜI. Hãy tìm
lại bản thân mình. Không ai là thánh cả, con nguời luôn
va vấp nhưng quan trọng ở chỗ từ bóng tối chúng ta dám bước ra
sáng, từ vũng bùn chúng ta ngoi lên đất bằng. Thất bại dạy ta
nhiều hơn là chiến thắng và những ai từ bóng tối bước ra nhìn
thấy rõ cuộc đời ở cả hai phía. Các bạn không nên tự trách mình,
nguyền rủa mình. Hãy tha thứ cho bản thân và hướng nó về chỗ ánh
sáng. Còn thấy xót xa, áy náy là các bạn còn giữ lại chút tâm.
Chỉ cần các bạn giữ lại một chút tâm và nuôi dưỡng nó lớn lên là
các bạn đã trở về với đội ngũ thày thuốc chân chính.
Với những bạn dù gặp khó khăn nhưng với
lòng thương người, yêu nghề, vẫn vững tay chèo dù gặp nhiều
thăng trầm thật hết sức khâm phục.
Chính nhờ các bạn mà ngành Y chúng ta vẫn còn tồn tại và người
dân nghèo còn có chỗ dựa. Hãy tiếp tục thương người và
hết lòng vì con người bất kể họ giàu nghèo. Hãy nghĩ đến nếu
ngày mai chúng ta đột nhiên nghèo đi vì lý do nào đó thì có muốn
kẻ khác phân biệt đối xử với ta chăng? Và cũng như các bạn khác
chúng ta cũng không nên MÃI MÃI IM LẶNG mà hãy lên tiếng,
góp gió thành bão để cuốn trôi đi những bất công mà người thày
thuốc VN đã và đang chịu đựng.
Lê Ngọc Dũng
TTYT Tam Nông Đồng Tháp
lengocdungtn@yahoo. com
PHẢN HỒI
name: Nguyễn Quý Ninh
email:
ninhien@yahoo. com. vn
Dũng mến, đọc những lời tâm huyết của bạn làm mình
xúc động đến nổi gai ốc! Xin cám ơn nền giáo dục nào
đã tạo ra những con người khí khái, đức độ, nhân nghĩa,
chánh tâm như thế, mà càng biết ơn hơn nữa khi nền giáo
dục nào lại tạo ra những bác sĩ có " tâm Phật - tâm
Chúa - tâm Thánh " như vậy ?
Mình xin phép Dũng trích đăng nội dung 2 cái email mà
tôi và bạn đã trao đổi với nhau vừa mới hôm qua nhé ! BS
Ninh
2010/9/18 ninh nguyen quy <ninhien@yahoo.
com. vn>
Co le Dung nho tuoi hon minh ! Ninh hoc o Daihoc y khoa Hue,
vao lop Y nam 1968 va dang le ra truong nam 1975 nhung do "Dai
thang mua xuan " cho nen bon minh phai o lai truong them mot nam
de hoc chinh tri va di thuc te nong thon ! tu nam 1986 - 1990
minh hoc CKI tai DHYD TP HCM. Hien Dung dang lam o dau vay? May
loi tom tat minh se lien he lai voi Dung sau nhe! Cam on Dung da
chia se cung noi niem
Men Ninh
Thư gửi anh Ninh
Mình sinh năm 1953 học dự bị khoa học Cần thơ năm 1971, học Y
SG năm 1972 mùa hè đỏ lửa, ra trường 1978, học cùng tổ cùng lớp
với BS Lê Hành Trưởng khoa thẩm mỹ Chợ Rẫy. Gia đình ở Cần Thơ
nhưng mình xung phong đi bất cứ nơi đâu ngày ra trường. Nơi đầu
tiên mình đến là BV Cao Lãnh, nghèo nàn, chỉ có 7 BS trong đó 3
là lãnh đạo, chỉ có 4 người làm chuyên môn. Ngày đó mình về làm
BS nội trú luôn trong BV thay mặt các đàn anh làm đủ chuyên khoa
Nội ngoại sản nhi. Trực gác có khi chỉ một mình giải quyết tất
tần tật mọi chuyện từ cấp cứu nội khoa đến mổ cesar, GEU, vết
thương bụng, chi… có khi mổ suốt đêm cả 4, 5 ca đến sáng muốn
xỉu. Tiền trực chỉ đủ ăn một tô hủ tiếu của căn tin rất đạm bạc.
Điều đó không làm mình nản nhưng mình bất mãn với cách làm việc
của lãnh đạo kiểu mệnh lệnh, không đếm xỉa tới đời sống của nhân
viên chỉ lo chăm chút cho cá nhân. Trắng trợn hơn họ còn nói:
”Thiên hạ đại loạn thì mình đại lợi” hoặc “Đồng tiền là
tiên là phật, là sức bật của con người, là nụ cười của trẻ thơ,
là ước mơ của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là đà của địa
vị, là cán cân của công lý, tiền là hết ý…. ”
Mình bỏ việc, đi tắt về BV huyện Phú Tân nơi đó có 3 người
bạn cùng lớp đang làm BS ở đó, trong đó có hai người là BV
trưởng và phó. Phải nói trong cuộc đời của mình chưa nơi nào tốt
bằng BV Phú Tân. BV này là nơi thánh địa của Hòa Hảo, nơi đây họ
rất trọng đạo đức. Người dân đã cùng nhà nước xây dựng một BV
tuyến huyện nhưng có kích thước lớn nhất nước, tương đương tuyến
tỉnh, đang chiêu hiền đãi sĩ tìm người mới về cho tương lai BV.
Giấc mơ trong cuộc đời của mình là muốn tạo dựng một BV như
trong quyển sách “Một gia đình lớn” của Nga mô tả một BV tuyến
huyện. BV này lớn lên nhờ bàn tay của các BS trẻ nhiệt tình xây
dựng lên từ nghèo khó thiếu thốn của những ngày đầu chế độ Xô
Viết. Phải nói sách viết rất hay, mọi BS trẻ có tâm đều yêu
thích và mơ cuộc đòi mình sẽ thực hiện như sách đã viết. Thời
gian đầu mọi việc đều trôi chảy. Dịch SXH năm 1986-1987 dữ dội
xảy ra nhưng BV Phú Tân không có một ca tử vong dù mấy trăm ca
bệnh vì nhân viên trực gần như thức suốt đêm cứ 15 phút là đo HA
lại một lần, nên nếu có chuyển độ là truyền dịch ngay. Không có
Plasma hay đại phân tử, các ca SXH bị tràn dịch ổ bụng đều được
hồi truyền bằng dịch ổ bụng tự thân, mấy chục ca đều bình phục
tốt. Chúng tôi đã tự phát minh ra dụng cụ để chọc ổ bụng và hồi
truyền. Nói thêm Phú Tân là một xứ cù lao cách BV tỉnh con sông
Tiền rộng lớn rất khó chuyển bệnh nên phải xử trí tại chỗ. Hồi
đó chúng tôi được chọn để báo cáo kinh nghiệm về hồi truyền dịch
ổ bụng cho các nơi áp dụng.
Rồi BV lại bị thay đổi lãnh đạo. BV trưởng là một tay BS
chuyên tu từ bưng biền về. Chánh quyền cũng thay Phó Chủ tịch là
một tay kỳ thị có tiếng. Nghị quyết 8 ra đời kèm theo là việc
theo dõi bắt bớ, lục soát nhà, không cho BS, YS làm tư thêm. BV
lập ra cái gọi là Phòng mạch tập thể, lùa các BS vào làm chung,
rồi chia đều cho tất cả nhân viên, kể cả lãnh đạo BV trưởng,
Lãnh đạo phòng Y tế, dù các người này chỉ có công đi… rình xem
BS có làm tư không. Tình trạng đó căng thẳng đến nỗi các BS đều
muốn nghỉ việc nhưng ai cũng sợ chỉ có tôi là can đảm gửi đơn và
nghỉ ngay sau một tháng. Phải nói thêm là tay BV trưởng này
chiếm dụng tất cả thuốc tốt trong kho, chỉ dùng cấp cho các giám
đốc các công ty Xuầt Nhập Khẩu, Thủy Sản, Nông nghiệp v.v... để
được mua hàng nhà nước giá rẻ như cho. Tôi đã từng chảy nước mắt
khi nhìn thấy những người bệnh nghèo không có tiền mua Moriamin,
hay các kháng sinh đắt tiền phải đành nhờ nhân viên dẫn đi khắp
các giường bệnh ngã nón xin tiền. BS, YS, y tá, người nhà gom
góp tiến và có khi thân nhân người bệnh phải lột đôi bông tai để
cầm cố trong khi các loại dịch truyền quý giá kia để dành truyền
cho các quan bụng phệ bồi dưỡng.
Phải nói là trong cuộc đời tôi chưa bao giờ trông thấy một BV
nào có đội ngũ thày thuốc tốt như Phú Tân. Ở đây không bao giờ
nhân viên lấy của người bệnh nào một đồng. Ngược lại tôi thường
thấy các nhân viên của mình lấy tiền túi mua cháo, cơm ngồi đút
cho những BN không người thân, những kẻ cơ nhỡ. Khi họ chết được
chôn cất tử tế có người đưa tiễn. Khi một BN cần máu chỉ trong
vài phút nhân viên và các công nhân xây dựng BV có mặt ngay để
cho máu.
Ngày tôi nghỉ khỏi Phú Tân phải một năm sau tôi mới thoát
khỏi tình trạng stress vì buồn chán không muốn làm gì cả, và
muốn bỏ xứ ra đi. Ngày xưa tôi và Lê Hành là những tay làm văn
nghệ trong lớp, tôi chơi Guitar Classic, Organ, Sáo… nhưng bỏ
luôn không rớ tới nhạc cụ trong hơn ba chục năm nay.
Bây giờ ngồi nghĩ lại những năm qua, hẳn rằng con người có số
thôi. Sống hay chết, giàu hay nghèo đều có số của nó. Thôi thì
cố giữ đạo làm người. Bản thân tôi cũng từng bị cơn nhồi máu
tưởng chết năm 1977, rồi bị hở van tim 2/4. Mặc kệ, hơn một năm
nay tôi không kiểm tra tim mạch nữa, vậy mà lại thấy khỏe. Bây
giờ không còn sợ chết nữa, cứ bình tĩnh xem cuộc đời ra sao thì
ra.
Thôi, chuyện của mình như thế, kể anh Ninh nghe cũng thấu
hiểu được tâm trạng của mình. Chúc anh vui và cả nhà nhiều sức
khỏe. Những người có tâm có lúc nào đó nói cho nhau những buồn
vui trong cuộc sống cho cuộc đời bớt cô đơn.