Phim
vạch trần thực trạng cái mà Maggie Mahar gọi là một “Phức hợp kỹ nghệ y
khoa khát lợi nhuận” ( A profit-hungry “medical-industrial complex”) ở
Mỹ, một siêu cường – có nền y học tiên tiến nhất thế giới- mà trong
suốt nhiều thập niên qua do đâu đã khiến việc chăm sóc sức khỏe vốn là
một truyền thống nhân đạo trở thành “phi nhân”, tốn kém nhiều mà hiệu
quả ít, đã “biến bệnh nhân thành một món hàng thay vì là một thân chủ
được phục vụ”, và khiến “nhiều bác sĩ cảm thấy mình không còn theo đuổi
được lý tưởng phục vụ nhân loại như lời thề Hippocrates trong buổi lễ
ra trường”.

“Phức
hợp kỹ nghệ y khoa khát lợi nhuận” này theo Maggie Mahar đã hình thành
từ đầu thập niên 1970. Một hôm, có nhà kinh tế phát hiện: “Ngành y quá
quan trọng để cho các bác sĩ điều hành. Chúng ta đều biết các bác sĩ
đều là những nhà quản lý tồi. Ðiều mà chúng ta cần là các chuyên viên
thương mại sẽ quản trị và điều hành hệ thống y tế”. Thế là từ đó, ngành
y tế chuyền sang tay các tổ hợp pháp nhân, các nhà doanh nghiệp.. “Giám
đốc bệnh viện không còn là một người với cái bằng MD (Medical Doctor =
bác sĩ y khoa) nữa mà là một nhà quản trị kinh doanh với bằng MBA). Các
vị giám đốc mới này dĩ nhiên nghiêng về việc khuếch trương thương mại,
làm sao gia tăng lợi tức mỗi ba tháng, và năm sau cao hơn năm trước. Họ
luôn tìm cách bán cho thật nhiều “sản phẩm” để kiếm thêm lợi nhuận,
ngày càng “sản xuất” ra nhiều dịch vụ hơn, song nhiều không có nghĩa là
tốt cho sức khỏe của chúng ta.”, nữ ký giả Maggie Mahar viết.
“Kinh
doanh sức khỏe” là một thứ kinh doanh siêu lợi nhuận, bởi ai mà chẳng
lo cho sức khỏe, ai mà tiếc tiền vì sức khỏe. Một khi bệnh nhân hoàn
toàn “phó thác tính mạng” cho “phức hợp y khoa khát lợi nhuận “ của các
doanh nghiệp như trên thì chuyện gì sẽ xảy ra. Các bệnh viện đua nhau
thành khách sạn nhiều sao, mong cho lúc nào cũng “quá tải”, mong bệnh
nhân nằm dài ngày và mong cho bệnh nhân –nay được gọi thân thương là
khách hàng- thường xuyên trở lại! Khách hàng luôn là “Thượng đế” nên
được chìều chuộng và đáp ứng mọi đòi hỏi, kể cả không cần thiết. Người
thầy thuốc bấy giờ là người làm công ăn lương, doanh nghiệp đã có chỉ
tiêu kế hoạch để đạt lợi nhuận thì thầy thuốc phải tuân thủ. Andrey
Espinoza, một bác sĩ chuyên khoa tim mạch ở New Jersey nói rằng ông
thèm những ngày xưa khi có thể ngồi với bệnh nhân của mình hằng giờ,
bây giờ chủ doanh nghiệp ra lệnh tối đa 15 phút thôi: “Ðúng là chúng
tôi rơi vào một chuỗi làm việc dây chuyền (assembly line)… Nó không cho
phép bạn có một liên hệ mật thiết với người nào mà không có ai đó đang
tìm cách phá vỡ sự liên hệ đó”. Một bác sĩ khác bảo bệnh nhân một khi
đã được “lên kế hoạch” rồi thì không còn phương thoát. Chính con ông đã
là một nạn nhân. Khi ông thấy cách chữa trị của bệnh viện kéo dài mà
không kết quả, nguy cơ cao thêm, ông xin rút lui thì bị họ đòi kiện ông
ra tòa.
Thương
mại hóa thì có nhu cầu bảo mật để cạnh tranh về những khám phá y học
mới thay vì chia sẻ. Cạnh tranh không phải để phục vụ bệnh nhân tốt
hơn mà để các doanh nghiệp gia tăng lợi nhuận nhiều hơn. “Phức hợp kỹ
nghệ y khoa khát lợi nhuận” mà Maggie Mahar mô tả không chỉ bệnh viện
mà còn cả các công ty dược kếch xù và hệ thống bảo hiểm y tế tư nhân
câu kết tăng giá ngày càng cao, đẩy nhiều người nghèo không có khả
năng được bảo hiểm. Mười năm trước đây mới chỉ có 10 triệu người Mỹ lọt
ra ngoài danh sách bảo hiểm y tế thì nay đã lên trên 30 triệu, và hàng
năm không ít người chết vì không có bảo hiểm để được gặp bác sĩ. Tất cả
các công ty bảo hiểm y tế ở Mỹ đều là những doanh nghiệp tư nhân có mục
đích lợi nhuận (for-profit organization), chứ không phải vì sức khoẻ
của khách hàng
Bảo
hiểm y tế ở Mỹ giới hạn các dịch vụ y tế đối với bệnh nhân. Bệnh nhân
buộc phải đến khám trong một mạng lưới nhất định (in network) – khám
bệnh theo tuyến quy định. Bảo hiểm sẽ không chi trả nếu người bệnh tự ý
đi khám ở những bác sĩ sai tuyến (out-of network). Bác sĩ có quyền đề
nghị cách chữa trị hay các xét nghiệm nhưng người quyết định cuối cùng
trong mọi trường hợp là Bảo hiểm!
Những
thủ thuật thông thường của các công ty bảo hiểm là từ chối, hoặc trì
hoãn chi trả dịch vụ y tế cho khách hàng. Nhân viên nào thực hiện được
nhiều sự từ chối hoặc trì hoãn sẽ được trọng thưởng. Chỉ riêng trong
năm 2008 đã có đến hơn 195.000 khiếu nại của khách hàng về việc bị bảo
hiểm từ chối chi trả dịch vụ y tế. Hệ thống bảo hiểm y tế này đã chiếm
lĩnh thị trường với hơn 160 triệu khách hàng trong lứa tuổi lao động,
là những người ít bệnh tật, lại làm ra nhiều tiền, nên đây là một thị
trường béo bỡ từ nhiều thập niên qua. Thị trường này đã mang lại lợi
nhuận khổng lồ cho họ cũng như cho các đại công ty dược. Năm 2008,
riêng 5 công ty bảo hiểm y tế lớn nhất của Mỹ đạt lợi nhuận trung bình
1.56 tỉ USD mỗi công ty. Giám đốc có thu nhập bình quân 15 triệu
USD/năm! Cho nên, việc cải cách y tế lần này sẽ là một đe doạ nghiêm
trọng đối với họ. Phe chống đối còn cho rằng kế hoạch cải cách y tế
hiện nay của Mỹ là có khuynh hướng “xã hội”, làm suy yếu nền… kinh tế
thị trường!
Ông
Obama, tổng thống Mỹ nói chi phí y tế từ lâu đã “đè nặng lên nền kinh
tế và trên lương tri của Mỹ”. Thật vậy, năm 2009, chi phí cho y tế Mỹ
đã tiêu tốn 2.5 ngàn tỉ USD, chiếm 17.6% GDP, và ngày càng tăng nhanh,
dự kiến năm 2018 sẽ lên đến 4.4 ngàn tỉ USD; và quan trọng hơn, tiêu
tốn vậy mà hệ thống y tế Mỹ bị đánh giá là vô nhân, là bất công, ở một
siêu cường có nền khoa học y học tiên tiến nhất thế giới, nhiều giải
Nobel y học nhất thế giới, mà kém xa hệ thống y tế các nước phát triển
khác như Canada, Pháp, Đức, Anh, Thụy sĩ, Nhật bản… Hệ thống y tế của
Mỹ không chú trọng nhiều đến công tác phòng bệnh. Bác sĩ tổng quát ở Mỹ
chỉ chiếm 35% so với Anh là 60%. Bác sĩ chuyên khoa kiếm nhiều tiền
gấp đôi bác sĩ tổng quát. Học phí tại các trường y khoa Mỹ cũng rất
đắt. Một sinh viên y khoa tốt nghiệp trung bình nợ hằng trăm ngàn
đô-la, nên phải lo kiếm tiền trả nợ.
Chi
phí hiện nay cho y tế của Mỹ lên đến 7-8000 USD/ đầu người/ năm, trong
khi Canada chi chỉ bằng một nửa mà có hệ thống bảo hiểm y tế quốc gia,
tạo được công bằng xã hội, dịch vụ y tế cung cấp bởi tư nhân nhưng được
nhà nước trả tiền; Pháp còn chi ít hơn, cũng có hệ thống bảo hiểm y tế
phổ quát cho mọi người, không cần khám theo tuyến như ở Mỹ, được Tổ
chức y tế thế giới (WHO) đánh giá là hệ thống y tế tốt nhất thế giới
hiện nay. Anh quốc chi cho y tế còn ít hơn nữa, chú trọng về dự phòng
và hệ thống y tế công bảo trợ miễn phí cho dến 97% dân số. Ở Anh, bác
sĩ chịu trách nhiệm từng khu vực, nếu người dân ở đó ít bệnh tật, cuối
năm được tưởng thưởng xứng đáng. Nhật bản thì theo truyền thống Đông
phương, coi nghề y là một nghề cứu nhân độ thế, có hệ thống bảo hiểm y
tế dưới nhiều hình thức phù hợp.
Bác
Sĩ Donald Berwick, thuộc trường Y tế công cộng đại học Harvard (HSPH)
thì cho rằng công cuộc cải cách y tế hiện nay ở Mỹ cũng gần giống như
các phong trào xã hội trước kia, như phong trào đòi quyền công dân và
bảo vệ môi sinh vào các thập niên 1950 và 1960.
“Một
nền y học vì đồng tiền” kiểu Mỹ liệu rồi đây có lan rộng sang các nước
đang phát triển khác trong một thế giới toàn cầu hóa hay không là một
vấn đề thời sự đáng quan tâm và… cảnh giác!.
Nguồn: dohongngoc.com